Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

EM ƠI


EM ƠI

                                          HN, 18.09.2012
Em ơi em, giấu nụ cười đi nhé
Kẻo rơi vào tan nát trái tim anh
Tim trót vỡ, tình anh bày ra đó
Nếu lộ rồi, em giấu lại cho anh.

Em đừng cứ hồn nhiên và thỏ thẻ
Khiến lòng anh bối rối, nóng như thiêu
Anh chết lặng trong tiếng em vừa cất
Lỡ đêm về không ngủ được thì sao?

Em ơi em hãy giấu ánh mắt đi
Vì nó đẹp và thôi miên lắm đó
Kẻo mỗi lúc vô tình anh nhìn phải
Thở gấp hơi, trống ngực đập liên hồi.

Em ơi em sao em xinh đến thế
Chẳng trong nhà, em cũng chẳng che khăn
Anh ngợp trước một thiên thần mỹ lệ
Trước thiên thần anh đâu dám nhìn lên.


                                            Sáng tác: Đỗ Bàng Ưng

VÔ DUYÊN


VÔ DUYÊN

                                                          HN, 18.09.2012

Anh có duyên mà phải không em ơi?
Những cuộc gặp gỡ cũng đều như thế
Nhưng nào ai biết thoáng giây xuất hiện
Lại quay về cái "trắng" của hư vô.

Đã vô duyên thì còn đến làm chi
Có duyên rồi cớ sao nhanh vụt tắt
Để cho anh trong lòng ôi lạnh ngắt
Một chữ duyên kia sao quá hững hờ.

Lòng thầm mơ cánh cửa của tương lai
Đang mở rộng đón ta cùng vào đó
Giữa ánh sáng huy hoàng đầy thơ mộng
Ta đắm say trong hạnh phúc tuyệt vời.

Đó chỉ là giấc mơ của riêng anh
Em đã đến và đi như bão tố
Cuốn mất bao cái đẹp ở lòng anh
Em để lại bấy nhiêu là vụn vỡ.
                                  Sáng tác: ĐỖ Bàng Ưng

DUY NHẤT CÓ EM

DUY NHẤT CÓ EM

  ----------------------------------- Hà Nội, 16.07.2012

Ngày ấy em đã đến với anh
Cám ơn em cho anh hạnh phúc
Ta cùng trao mật tình ngọt lịm
Lòng si mê, bay bổng, bồi hồi

Cùng nắm tay dưới trăng thơ mộng
Mơ huy hoàng hạnh phúc ngày mai
Ta cùng trao nụ hôn nồng cháy
Rạo rực lòng, xiết chặt vòng tay

Anh ngây ngất với tình say đắm
Nguyện đời này duy nhất có em
Anh vẫn dặn lòng mình như thế
Hình bóng em sâu đậm tình này

Thời gian trôi không hề ngưng lại
Nắng sớm, mưa chiều vẫn đổi thay
Em đã bước về nơi xa lắm
Tìm riêng mình hạnh phúc với ai

Còn anh lại con đường xưa cũ
Nhặt nhạnh từng kỷ niệm ngày xưa
Anh cố níu thời gian chậm lại
Để vá từng mảnh vỡ con tim

Đêm nay cũng dưới vầng trăng ấy
Tự tay anh nắm lấy tay mình
Tình tan nát, tim tàn vỡ vụn
Vẫn dặn lòng duy nhất có em!
-----------------------------------------Sáng tác: Đỗ Bàng Ưng

Ta vẫn nhớ

TA VẪN NHỚ

                                                                                  HN.29.06.2012

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Dưới đêm hè bắt đom đóm thả chơi
Soi ve sầu bỏ trong màn nhốt lại
Đến trưa sau, nghe tiếng réo inh làng.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Vẫn thường hay đi tắm lúc ban trưa
Dưới ao làng, nô đùa cùng mấy nhóc
Đến khi về mẹ mắng khóc như mưa.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Những trưa hè không ngủ, muốn đi chơi
Mẹ dỗ ngọt cho tiền thì mới ngủ
Lấy bút ghi vào sổ sợ quên tiền.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Vẫn hay thường nghịch nước mỗi trời mưa
Lội nước bẩn, loét chân về ngồi gãi
Nước điếu cày, bố lại đổ ra bôi.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Cùng trẻ láng giềng bắc điện, giăng dây
Cả cây chuối chặt ra ngồi xé bẹ
Vặt trụi cây na làm cột chơi trò.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Cuối mùa đông mang túi mót* khoai lang
Rồi đốt lửa mấy thằng cùng ngồi nướng
Cháy đen thui, bảo: ăn thế mới giòn.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Thúng bật vành, ta lấy đánh vòng chơi
Cùng mấy đứa thi chạy vòng khắp xóm
Lúc lỡ tay, vòng liệng mất xuống hồ.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Rút ruột cây rơm làm hốc chui vào
Nằm ngủ đó để mẹ tìm cả buổi
Đến khi về, nghe mẹ kể vui vui.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Chơi ở nhà chỉ ngóng mẹ về thôi
Hôm đi chợ, mẹ mua về túi bỏng
Bốn anh em chia rõ đủ sáu phần.

Ta vẫn nhớ hồi xưa ta còn nhỏ
Ngỡ còn đây như mới chuyện hôm qua
Nay ta đã xa nhà nơi xứ khác
Thỉnh thoảng ngồi nhớ lại chuyện vừa xong.

      Sáng tác: Đỗ Bàng Ưng -

Bỏ qua nhé em

Bỏ qua nhé em

 Hà Nội, ngày 07 tháng 10 năm 2011
 Anh buồn lắm khi biết mình có lỗi,
Em hãy khoan dung, tha thứ nghe em
Anh vô tình, anh nào đâu hay biết
Đã gieo buồn lên đôi mắt mới quen.

Cả đêm nay anh ngồi buồn nghĩ ngợi
Sợ chữ DUYÊN vụt mất đến không ngờ
Nghe gió lạnh mùa đông về heo hút
Thấy lòng mình tê tái lắm em ơi!

Em ơi em, chớ bực mình nữa nhé
Nỡ lòng chi cứ ấp ủ nỗi buồn
Thêm người bạn chân thành là hạnh phúc
Để buồn vui cùng dìu bước ta đi.

Cùng hướng tới một vầng dương tươi sáng
Đừng để đêm đen lấp lối huy hoàng
Đừng để chữ VÔ TÌNH kia cản lối
Xé chữ CHÂN THÀNH, đè chết chữ DUYÊN!


Sáng tác: Đỗ Bàng Ưng

TIN NHẮN VÔ NGHĨA

TIN NHẮN VÔ NGHĨA

Hà Nội, 07/10/2011

Bỗng dưng anh lại được trở thành SAO
Vì em đã gọi anh là THẦN TƯỢNG
Còn anh gọi em là FAN hâm mộ
Ôi chữ DUYÊN sao đến thật bất ngờ.

Anh với em chưa đối diện bao giờ
Tin liên lạc nghe chứa đầy thân thiết
Vắng vài ngày là nghe lòng hơi nhớ
Lại vô tình cầm máy nhắn cho nhau.

Hà Nội - Hải Dương, mỗi đứa một đầu
Anh Nokia, còn em gì nhỉ?
Tin gửi nhau. À rung rồi! khoái chí
Lại tậm tà tậm tạch để hồi âm.

Em nhớ xem, nhiều lúc cũng hâm hâm
Có những tin nhắn vô cùng vô nghĩa
Vậy mà cả hai xem đều vẫn hiểu
Một chữ TÌNH đang thắp sáng hai nơi!
Sáng tác: Đỗ Bàng Ưng

Con nhớ lắm!

Con nhớ lắm!

                                                           HN,08/10/2011
Tôi được sinh ra giữa chốn quê nghèo
Nơi những mái nhà tưởng như xập xệ
Với bờ ao tre soi bóng thả thuyền
Đông eo sèo lội nước lạnh chân tay.

Tôi cũng đã lớn lên và ở đó
Để giờ thành dân Công nghệ thông tin
Tôi sống giữa thủ đô ngàn hoa sữa
Nhớ quê nghèo, nơi có bố mẹ tôi.

Bố mẹ tôi có bốn con tất cả
Có ba người con đi học ở xa
Còn thằng út, năm nay mà thi đỗ
Cũng xa nhà, thương lắm bố mẹ ơi.

Quê Hương ơi, bố mẹ của con ơi
Mỗi đêm về nghe lòng con hiu quạnh
Con nhớ lắm mái tranh nghèo yêu quý
Lệ vỡ òa ôm tiếng nấc đêm khuya!
                                                                                Sangs tác: Đỗ Bàng Ưng